Thật sự là, mình thấy cuộc sống khốn nạn thật đấy, không cho người ta nghỉ ngơi để thở một tẹo nào, muốn yên lắm, muốn ko đụng đến thằng bố con mẹ nào, nhưng không được, cứ phải vào cuộc ah? mệt mỏi lắm rồi.
Tha cho tôi và tất cả mọi người đi.
Đến bao giờ mới kết thúc đây?
Shit.
Tại sao? Tại sao?
Đi đâu? Làm gì? Làm như thế nào?
Dũng cảm lên nào. Mọi chuyện .... sẽ trở nên như nó đáng phải có. Rồi cũng qua thôi.
Cố lên những người bố mà con thương yêu nhất. Con tin vào người.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010
Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010
Bức thư tình thứ 4
Từng trang nhật ký mở ra về với ngày xưa chúng ta
Chúng ta của ngày hôm qua những nụ cười vang thảnh thơi
Cõi lòng nhẹ nhàng phơi phới cuộc đời mà ta vẫn mơ
Dịu êm tiếng đập con tim khi ánh hoàng hôn xuống buông
Lắng nghe trái tim dại khờ bao ngày yêu thương vẫn nhớ
Dưới trời vàng đẹp như thơ nơi nào anh có bơ vơ
Bao chiều vàng em mơ
Gặp lại nhau như ta chưa quen bao ngày hững hờ
Gặp lại nhau như ta đã nhớ
Hò hẹn nhau như ta chưa quen bao nỗi ưu phiền
Hò hẹn nhau như ta vẫn mơ
Hẹn anh cà phê phố trên dưới chân hoàng hôn phố trên
Nơi mình xa nhau một ngày heo may
Nơi có ráng chiều rực đỏ khắp con đường
Nơi nắng thắp vào đèn phố đêm muộn
Trái tim em đang yêu nhịp đập con tim em rung lên
Trút đưa nỗi buồn cùng hoàng hôn chìm vào quá khứ
Từng giọt máu trong con tim em mang những cánh buồm
Vào đại dương yêu anh mãi mãi
Dịu êm nhịp đập khát khao mối tình tưởng rằng đã hóa xanh xao
Hẹn người nơi ấy biết có bơ vơ?
Hẹn chờ anh một trái tim đang yêu
Thật đấy. Nhớ lắm. Yêu lắm.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010
Hãy cho tôi tin và yêu.
Hãy cho tôi niềm tin.
Hãy cho tôi tình yêu.
Hãy cho tôi sự chân thành.
Một lần nữa.
...Hay, một lần cuối cùng :)
Tôi tin anh, nhưng chưa chắc sẽ mãi mãi tin, tôi yêu anh, và sẽ còn yêu anh, dù anh có thế nào đi chăng nữa. Có 1 số ng nói tôi mù quáng, tôi phụ thuộc quá nhiều về cảm xúc, nhưng không, tôi là vậy, tôi sống và yêu với tất cả nhiệt huyết, đam mê và sự chân thành. Tôi đã thay đổi, tôi sẽ chẳng làm ai buồn và thất vọng, tôi sẽ chỉ cười và tạo ra tiếng cười nơi những ng tôi yêu thương. Tin tôi nhé.
Một người bạn đã nói với tôi thế này : "Hôm nay ta cứ vui, biết đâu ngày mai vẫn thế"
Tôi thích câu này, đúng thế, cứ vui đi, cứ sống hết mình và yêu hết sức đi...
Có đau thì cũng đau hoàn hảo, mà có hạnh phúc thì cũng hạnh phúc đủ đầy.
Tôi đã sai lầm, sai lầm nối tiếp sai lầm, nhưng tôi cứ muốn lao vào nó, trải nghiệm nó, với trái tim yêu thương chân thành nhất, đời có phụ tôi, thì cũng chỉ đến mức này thôi chăng?
Ngu rồi cũng có lúc khôn ra, còn sự chân thành, có mấy ai còn giữ trên cõi đời này? Tôi nghĩ mình đang sở hữu điều quý giá như thế thì sao lại phải đau đớn cõi lòng, sao phải lo sợ... Tôi tự hào về những cảm xúc của tôi, và ko ân hận vì đã trải nghiệm nó, vậy thôi.
"Hối hận vì đã làm mà sai lầm còn hơn hối hận vì đã k bao h làm"
Ừ, thôi thì, cuộc đời này được tạo dựng lên từ những trải nghiệm, cứ nghĩ thế cho vui.
Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em
Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy,
Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em
Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương
Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng
Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng
Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi dù sao đi nữa xin vẫn yêu em
Dù sao đi nữa, tôi đang rất hạnh phúc, cảm ơn, cảm ơn cuộc đời.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Hãy cho tôi tình yêu.
Hãy cho tôi sự chân thành.
Một lần nữa.
...Hay, một lần cuối cùng :)
Tôi tin anh, nhưng chưa chắc sẽ mãi mãi tin, tôi yêu anh, và sẽ còn yêu anh, dù anh có thế nào đi chăng nữa. Có 1 số ng nói tôi mù quáng, tôi phụ thuộc quá nhiều về cảm xúc, nhưng không, tôi là vậy, tôi sống và yêu với tất cả nhiệt huyết, đam mê và sự chân thành. Tôi đã thay đổi, tôi sẽ chẳng làm ai buồn và thất vọng, tôi sẽ chỉ cười và tạo ra tiếng cười nơi những ng tôi yêu thương. Tin tôi nhé.
Một người bạn đã nói với tôi thế này : "Hôm nay ta cứ vui, biết đâu ngày mai vẫn thế"
Tôi thích câu này, đúng thế, cứ vui đi, cứ sống hết mình và yêu hết sức đi...
Có đau thì cũng đau hoàn hảo, mà có hạnh phúc thì cũng hạnh phúc đủ đầy.
Tôi đã sai lầm, sai lầm nối tiếp sai lầm, nhưng tôi cứ muốn lao vào nó, trải nghiệm nó, với trái tim yêu thương chân thành nhất, đời có phụ tôi, thì cũng chỉ đến mức này thôi chăng?
Ngu rồi cũng có lúc khôn ra, còn sự chân thành, có mấy ai còn giữ trên cõi đời này? Tôi nghĩ mình đang sở hữu điều quý giá như thế thì sao lại phải đau đớn cõi lòng, sao phải lo sợ... Tôi tự hào về những cảm xúc của tôi, và ko ân hận vì đã trải nghiệm nó, vậy thôi.
"Hối hận vì đã làm mà sai lầm còn hơn hối hận vì đã k bao h làm"
Ừ, thôi thì, cuộc đời này được tạo dựng lên từ những trải nghiệm, cứ nghĩ thế cho vui.
Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em
Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy,
Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em
Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương
Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng
Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng
Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi dù sao đi nữa xin vẫn yêu em
Dù sao đi nữa, tôi đang rất hạnh phúc, cảm ơn, cảm ơn cuộc đời.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2010
Phố
Có ai đó nói phố cũng là nghệ sĩ
Cũng hát tình ca và cũng biết yêu người
Có ai đó từng cười
Phố cũng là tình nhân của rất nhiều tôi.
Gió gom lá me rơi vào những buổi trưa vàng
Những quán xá cà phê vui buồn câu chuyện
Những hẹn hò quanh công viên chiều chủ nhật
Những bước dạo ngập ngừng quanh những góc đường quen
Phố nhớ từng gương mặt
Phố nhớ từng dấu chân
Chỉ có ta ngày ngày qua lại
Lãng quên khi tuổi thêm dài.
Ta cũng bắt đầu yêu nét cười trầm ngâm của phố
Như tập chịu đựng tính trẻ con của một người già
Tập hôn phố bằng hơi thở
Và ôm phố bằng những tiếng ca…
(Ngân Doanh - ĐH KHXH NV tp HCM)
Con phố nhà tôi, từng căn gác nhỏ, từng gốc cây bên đường, sao không còn bóng dáng ấy, nụ cười ấy, ánh mắt ấy?
Có những ai đã nắm tay nhau đi dưới những hàng cây, nhặt từng cành lá khô và nâng niu như thể đó là 1 điều tuyệt vời với ai đó.
Có những ai đã ngồi vỉa hè ven đường, tay cầm 1 cốc trà, tay cầm tay.
Có những ai đã ôm một ai đó.
Có những ai đã hôn một ai đó.
Có những lúc, tôi đi bộ một mình trên những con phố mà tôi đã từng đi qua với người đó.
Và tôi luôn mỉm cười.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Thứ Tư, 14 tháng 7, 2010
Lại Phú Quân
Chỉ cần thầy gọi em đứng lại, đừng bước đi nữa. Chỉ cần thầy đuổi theo em. Chỉ cần thầy nắm tay em.
Nhưng không.
Em đã chạy tiếp, em chạy đi thật nhanh, không quay lại, không lảng vảng đến chỗ đó, nếu có đến thì em sợ, sợ là thầy nhìn thấy em, em nhìn thấy thầy.
Thôi quên đi.
Lục lại kí ức chút. Haha.
Hẹn gặp thầy ở một ngôi trường nào đó.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Nhưng không.
Em đã chạy tiếp, em chạy đi thật nhanh, không quay lại, không lảng vảng đến chỗ đó, nếu có đến thì em sợ, sợ là thầy nhìn thấy em, em nhìn thấy thầy.
Thôi quên đi.
Lục lại kí ức chút. Haha.
Hẹn gặp thầy ở một ngôi trường nào đó.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010
Nhật kí ngày mưa
Mưa to như ức chế 1 chuỗi ngày dài nắng nóng tưởng như ngta có thể cháy khi bước chân ra đường. Mưa như sự bùng phát của 1 cái gì đó đã dồn nén từ rất lâu, như cơn giận của thủy thần trút xuống dân đen khốn khổ. Kệ chứ. Mưa thì mát, cây cối như được hồi sinh, và con người hình như cũng tươi trẻ lại. Ừ mưa thì thích, nhưng cũng có cái ko thích.
Từ thời khắc mình sinh ra đến nay ở nơi này thì đây là lần đầu tiên mình thấy ngõ nhà mình bị ngập, mà nước vào hẳn nhà, nếu có cái ô tô nào đi qua thì khỏi nói, ướt sũng từ đầu đến chân. Ngoài đường và đầu ngõ thì nước đến đầu gối, còn bên trong kia thấy mấy người nói nước ngập đến mông cơ đấy. Hình như đây là trận mưa ghê gớm nhất mà mình từng chứng kiến thì phải.
Mưa thì chỉ khổ cho những nhà nào bị nước ngập, còn chỗ mình ngta khoái lắm, xin phường được 2 cái chặn đường thi công để ở đầu ngõ, đố ô tô nào dám đi vào nữa, nhưng cũng chả tránh được cái nó đi ra, vẫn ướt vào nhà. Các ông các bố hò reo mang xe ra rửa, mặc cho các bà cứ réo mãi bên tai là nước bẩn lắm. Trong khi đó các bà các mẹ lại hò nhau dọn nhà, bà quét sân, cô thì vứt rác ra ngoài, cho bõ cái lúc mà đường thông hè thoáng, chúng nó cấm mình vứt rác bậy bạ, thật là khoái nhỉ, thế mà còn kêu nước bẩn lắm các ông đừng rửa xe, hị hị. Cứ như các bà thì lúc nước rút tha hồ mà tổng động viên quét rác.
Mưa cũng khổ cho mấy nhà bên trong kia, gần hồ ấy mà, có chỗ bị nứt tường phải che bằng tre, nứa hay bạt. Gián bay, rết bò. Mà tuyệt nhiên là ko có cá, nghe nói lúc bị ngập nta hay bắt được mấy con cá như rô, chép hay cùng lắm cũng là cá bảy màu, nhưng giờ thì toàn rác là rác, nta tranh thủ vứt tất cả những thứ hàng ngày ko thể vứt, ai biết đấy là đâu, nhỉ.
Mưa thì khổ cho những người buôn bán, chợ búa rong ruổi. Ấy thế mà nta cũng chẳng vừa, 15k/ mớ rau muống, 10k/bông bắp cải ... lại còn kiêu, ko thèm bán, quay đít đi thẳng, may mà nhà mình trồng được ít thiên lý, đến lúc thu hoạch rồi đây.
Ngày mưa, lắm chuyện bi hài. Ngó ra ngoài ban công, nước vẫn chưa rút, mà mưa vẫn chưa ngớt.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Từ thời khắc mình sinh ra đến nay ở nơi này thì đây là lần đầu tiên mình thấy ngõ nhà mình bị ngập, mà nước vào hẳn nhà, nếu có cái ô tô nào đi qua thì khỏi nói, ướt sũng từ đầu đến chân. Ngoài đường và đầu ngõ thì nước đến đầu gối, còn bên trong kia thấy mấy người nói nước ngập đến mông cơ đấy. Hình như đây là trận mưa ghê gớm nhất mà mình từng chứng kiến thì phải.
Mưa thì chỉ khổ cho những nhà nào bị nước ngập, còn chỗ mình ngta khoái lắm, xin phường được 2 cái chặn đường thi công để ở đầu ngõ, đố ô tô nào dám đi vào nữa, nhưng cũng chả tránh được cái nó đi ra, vẫn ướt vào nhà. Các ông các bố hò reo mang xe ra rửa, mặc cho các bà cứ réo mãi bên tai là nước bẩn lắm. Trong khi đó các bà các mẹ lại hò nhau dọn nhà, bà quét sân, cô thì vứt rác ra ngoài, cho bõ cái lúc mà đường thông hè thoáng, chúng nó cấm mình vứt rác bậy bạ, thật là khoái nhỉ, thế mà còn kêu nước bẩn lắm các ông đừng rửa xe, hị hị. Cứ như các bà thì lúc nước rút tha hồ mà tổng động viên quét rác.
Mưa cũng khổ cho mấy nhà bên trong kia, gần hồ ấy mà, có chỗ bị nứt tường phải che bằng tre, nứa hay bạt. Gián bay, rết bò. Mà tuyệt nhiên là ko có cá, nghe nói lúc bị ngập nta hay bắt được mấy con cá như rô, chép hay cùng lắm cũng là cá bảy màu, nhưng giờ thì toàn rác là rác, nta tranh thủ vứt tất cả những thứ hàng ngày ko thể vứt, ai biết đấy là đâu, nhỉ.
Mưa thì khổ cho những người buôn bán, chợ búa rong ruổi. Ấy thế mà nta cũng chẳng vừa, 15k/ mớ rau muống, 10k/bông bắp cải ... lại còn kiêu, ko thèm bán, quay đít đi thẳng, may mà nhà mình trồng được ít thiên lý, đến lúc thu hoạch rồi đây.
Ngày mưa, lắm chuyện bi hài. Ngó ra ngoài ban công, nước vẫn chưa rút, mà mưa vẫn chưa ngớt.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Thứ Năm, 8 tháng 7, 2010
I'm free.
Thế là tôi đã đuổi anh về. Mà ko có một lời giải thích, ko cho anh một cơ hội nào. Tôi có quá đáng lắm ko?
Kệ.
Kết thúc từ đây.
Từ giờ anh có thể chơi vơi chim của anh cả ngày mà ko cần phải bận tâm là ko có thời gian dành cho điều gì khác. Điều đấy cũng ko quan trọng lắm với tôi từ lâu rồi. Và bây giờ là chấm dứt những chuỗi ngày phải chờ đợi, hay nghĩ lí do linh tinh. I'm free.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Kệ.
Kết thúc từ đây.
Từ giờ anh có thể chơi vơi chim của anh cả ngày mà ko cần phải bận tâm là ko có thời gian dành cho điều gì khác. Điều đấy cũng ko quan trọng lắm với tôi từ lâu rồi. Và bây giờ là chấm dứt những chuỗi ngày phải chờ đợi, hay nghĩ lí do linh tinh. I'm free.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Ngắn.
Ngắn ngủi quá, sao những ngày bên anh ngắn đến thế? Sao anh cách xa tôi thế? Tôi ghét thời gian, sao nó trôi nhanh đến thế? Chỉ để lại nơi đây mùi hương của anh. Tôi hay nghĩ là chẳng cần anh bên tôi mãi mãi, coi như 1 kỉ niệm đẹp cũng được, nhưng tôi ko làm được, tôi yếu đuối, tôi nghĩ anh yêu người khác cũng được, nhưng khi biết tôi cũng sẽ buồn đấy, buồn rồi lại vui, vui vì anh hạnh phúc. Tôi tưởng tượng nhiều quá thì phải, mọi chuyện với anh cũng chẳng bi lụy đến thế. Tôi và anh sẽ chỉ là những kỉ niệm của nhau, ngọt ngào.
"Những phút giây bên anh là điều bí mật của em..."
"Ngày nào còn mang hơi thở, chắc tôi vẫn còn nhớ người"
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
"Những phút giây bên anh là điều bí mật của em..."
"Ngày nào còn mang hơi thở, chắc tôi vẫn còn nhớ người"
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Thứ Bảy, 3 tháng 7, 2010
"Mẹ ơi con không khóc nữa đâu"
Chị nói với mẹ những điều gì? Chị còn nhớ hay không? Sau mấy ngày đau khổ dằn vặt, bây giờ chị quay ra trách bố trách mẹ hay sao? Bố mẹ không đau lòng về chị hay sao? Em thật không hiểu nổi, một người con có thể nói với bố mẹ những câu đau lòng thế hay sao ... E cũng đau lòng lắm chị biết ko, khi thấy chị khóc, mẹ khóc, e ko kìm nén được dòng cảm xúc của mình, e chạy lên phòng và khóc, e khóc ko phải vì nhớ a Toàn, nhớ kỉ niệm 1 thời, mà là khóc vì tình cảm đã rạn nứt trong gia đình mình. Chúng ta là 1 gia đình, có phải thế ko? Gia đình chứ ko phải là kẻ thù, để mà chì chiết nhau, mắng chửi nhau, ...Nhiều lúc e muốn đi khỏi nơi đang có mâu thuẫn, nép mình vào những trang giấy hay vào thế giới ảo, cười thật to lên, pha những trò nhảm nhí ...nhưng được bao lâu chứ? Lúc quay lại liệu có hòa bình hay ko? E k thể trốn tránh, e ko thể làm mọi điều tốt đi thì ít nhất e cũng cố gắng ko làm mọi việc xấu đi, còn chị? chị làm được j? Hay lúc nào cũng để mọi người phải lo lắng phải đau khổ vì mình?
A Toàn ra đi không phải lỗi của bố mẹ, mà là lỗi của a ấy, a ấy ko tự biết làm thế nào để nta có niềm tin vào tương lai của mình, có thể gửi gắm con gái mình. Hoặc nếu ko thích gán tội lỗi vào ai thì có thể gán vào số phận, số phận đã an bài như thế. Mà chuyện gì rồi cũng sẽ qua, tại sao lại phải đổ trách nhiệm cho nhau? Tại sao chị nói với mẹ rằng tại bố mẹ ngăn cấm, tại bố mẹ thế nọ thế kia? Chị còn nói ko cần bố mẹ tham gia vào bất cứ việc gì trong cuộc đời chị, hãy để chị yên, hãy để chị sống theo cách của mình. E gét câu nói đấy, nó quá vô trách nhiệm và đáng gét, nó làm mẹ khóc, mẹ ôm mặt khóc và đi lên cầu thang nức nở. Xin thưa, mẹ đã tham gia vào cuộc đời chị 22 năm trước rồi, mẹ đã lo lắng từng bữa cơm giấc ngủ, từng bài học, từng bước đi , thậm chí đêm mẹ còn hò reo chị đi ngủ sớm ko thì ốm, mệt, 22t mẹ có thể cắt từng miếng táo, vắt từng cốc nước cam, thậm chí đút từng thìa cháo cho chị trong khi chị vẫn có thể làm được mọi thứ. Em đã được như vậy chưa? Dù chị có lớn nữa, già nữa, thì chị vẫn là con của mẹ, mẹ vẫn có quyền với chị, lo cho chị, xin chị đừng phụ lòng mẹ được ko? Hãy để cho mẹ vui, vì 3 mẹ con ta và bố là một gia đình, cùng nhau đắp xây hạnh phúc. Em muốn được nhìn thấy niềm vui ánh lên trong mắt bố mẹ, dù chúng ta có phải khổ đau, thiệt thòi, đói rách nhưng bố mẹ chúng ta thì ko bao giờ được thế, họ xứng đáng hơn thế. Dù đôi khi họ khiến chúng ra khóc, đau lòng, hay gì đi chăng nữa thì tất cả đều là muốn chúng ta tốt đẹp, có bố mẹ nào bỏ con, chì chiết con, gét bỏ con hay nguyền rủa con đâu, trừ những ng ko có nhân tính và ích kỉ. Chúng ta may mắn vì bố mẹ đều hiền lành, lương thiện và thương yêu các con hết mực, như thế chưa đủ hay sao? Có người để nhớ tới, để dựa dẫm, hay chăm sóc đã là 1 đặc ân của ông trời ban cho mỗi con người rồi, dù có đôi lúc chúng ta cô đơn, hay ra ngoài xã hội chúng ta bị lừa lọc, khinh bỉ... thì khi về nhà, đối diện với bố mẹ, chúng ta ko bao giờ cô đơn và luôn nhận được những gì chân thật và quý giá nhất.
Còn nhiều điều e muốn nói với chị lắm, dù chị e mình ko hợp nhau nhưng chị vẫn là chị e, ko bao giờ bỏ được nhau, ko bao giờ làm ngơ trc khó khăn của nhau. Chị có gét em, có chửi e, có nói e là đứa ngu ngốc dở hơi suốt ngày văn chương sách báo... hay gì cũng được, nhưng e ko bao giờ gét chị, ko bao giờ bỏ mặc suy nghĩ của chị, e vẫn là e, e sẽ ko gét chị vì đơn giản là chị ghét e đâu, e sẽ luôn kính trọng chị vì e chỉ có một ng chị mà thôi.
Thế nên e xin chị, hãy cùng e làm cho gia đình này ấm êm trở lại, hãy quên đi mọi sự đau buồn, đằng nào chuyện cũng đã thế rồi, đừng xoáy thêm vào nỗi đau của mỗi người nữa hay đừng vì những chuyện nhỏ nhặt mà cãi nhau, gây mâu thuẫn, hãy tin tưởng nhau. Mỗi thành viên trong gia đình mình luôn bên nhau, sát cánh cùng làm ăn, quan trọng hơn cả là cùng sẻ chia những cảm xúc, suy nghĩ. Chúng ta còn quá nhỏ bé và nông cạn, e tin rằng khi lớn lên, có con, chúng ta sẽ hiểu sự quan trọng của gia đình trong tâm khảm mỗi người phụ nữ.
Tình yêu, tất cả chúng ta đều cần tình yêu.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
A Toàn ra đi không phải lỗi của bố mẹ, mà là lỗi của a ấy, a ấy ko tự biết làm thế nào để nta có niềm tin vào tương lai của mình, có thể gửi gắm con gái mình. Hoặc nếu ko thích gán tội lỗi vào ai thì có thể gán vào số phận, số phận đã an bài như thế. Mà chuyện gì rồi cũng sẽ qua, tại sao lại phải đổ trách nhiệm cho nhau? Tại sao chị nói với mẹ rằng tại bố mẹ ngăn cấm, tại bố mẹ thế nọ thế kia? Chị còn nói ko cần bố mẹ tham gia vào bất cứ việc gì trong cuộc đời chị, hãy để chị yên, hãy để chị sống theo cách của mình. E gét câu nói đấy, nó quá vô trách nhiệm và đáng gét, nó làm mẹ khóc, mẹ ôm mặt khóc và đi lên cầu thang nức nở. Xin thưa, mẹ đã tham gia vào cuộc đời chị 22 năm trước rồi, mẹ đã lo lắng từng bữa cơm giấc ngủ, từng bài học, từng bước đi , thậm chí đêm mẹ còn hò reo chị đi ngủ sớm ko thì ốm, mệt, 22t mẹ có thể cắt từng miếng táo, vắt từng cốc nước cam, thậm chí đút từng thìa cháo cho chị trong khi chị vẫn có thể làm được mọi thứ. Em đã được như vậy chưa? Dù chị có lớn nữa, già nữa, thì chị vẫn là con của mẹ, mẹ vẫn có quyền với chị, lo cho chị, xin chị đừng phụ lòng mẹ được ko? Hãy để cho mẹ vui, vì 3 mẹ con ta và bố là một gia đình, cùng nhau đắp xây hạnh phúc. Em muốn được nhìn thấy niềm vui ánh lên trong mắt bố mẹ, dù chúng ta có phải khổ đau, thiệt thòi, đói rách nhưng bố mẹ chúng ta thì ko bao giờ được thế, họ xứng đáng hơn thế. Dù đôi khi họ khiến chúng ra khóc, đau lòng, hay gì đi chăng nữa thì tất cả đều là muốn chúng ta tốt đẹp, có bố mẹ nào bỏ con, chì chiết con, gét bỏ con hay nguyền rủa con đâu, trừ những ng ko có nhân tính và ích kỉ. Chúng ta may mắn vì bố mẹ đều hiền lành, lương thiện và thương yêu các con hết mực, như thế chưa đủ hay sao? Có người để nhớ tới, để dựa dẫm, hay chăm sóc đã là 1 đặc ân của ông trời ban cho mỗi con người rồi, dù có đôi lúc chúng ta cô đơn, hay ra ngoài xã hội chúng ta bị lừa lọc, khinh bỉ... thì khi về nhà, đối diện với bố mẹ, chúng ta ko bao giờ cô đơn và luôn nhận được những gì chân thật và quý giá nhất.
Còn nhiều điều e muốn nói với chị lắm, dù chị e mình ko hợp nhau nhưng chị vẫn là chị e, ko bao giờ bỏ được nhau, ko bao giờ làm ngơ trc khó khăn của nhau. Chị có gét em, có chửi e, có nói e là đứa ngu ngốc dở hơi suốt ngày văn chương sách báo... hay gì cũng được, nhưng e ko bao giờ gét chị, ko bao giờ bỏ mặc suy nghĩ của chị, e vẫn là e, e sẽ ko gét chị vì đơn giản là chị ghét e đâu, e sẽ luôn kính trọng chị vì e chỉ có một ng chị mà thôi.
Thế nên e xin chị, hãy cùng e làm cho gia đình này ấm êm trở lại, hãy quên đi mọi sự đau buồn, đằng nào chuyện cũng đã thế rồi, đừng xoáy thêm vào nỗi đau của mỗi người nữa hay đừng vì những chuyện nhỏ nhặt mà cãi nhau, gây mâu thuẫn, hãy tin tưởng nhau. Mỗi thành viên trong gia đình mình luôn bên nhau, sát cánh cùng làm ăn, quan trọng hơn cả là cùng sẻ chia những cảm xúc, suy nghĩ. Chúng ta còn quá nhỏ bé và nông cạn, e tin rằng khi lớn lên, có con, chúng ta sẽ hiểu sự quan trọng của gia đình trong tâm khảm mỗi người phụ nữ.
Tình yêu, tất cả chúng ta đều cần tình yêu.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
