Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

Mây về trời, em tôi về trời ...

 3 năm trước, mùng 2 Tết, em về trời, em nằm đấy, em ko lạnh, như đang ngủ vậy. Mình khóc hết nước mắt, mình nhớ em. Khuyên tai và vòng đeo cổ của em mình vẫn giữ, khuyên tai của em được đặt trong hộp đồ trang sức của mình, còn vòng cổ của em mình đeo lên tay, sáng bóng, và nó ngày càng sáng bóng.
Kí ức như ùa về, như em đang nằm kia vậy, co ro, thở nhọc nhằn. Đừng lo em nhé, cố lên em, rồi em sẽ theo mây, theo cơn gió về trời, rồi em sẽ làm tia nắng chiếu hạnh phúc cho mọi người, em sẽ thanh thản.
Mình thương em, thương kiếp ngắn ngủi.
Em đừng buồn, rất nhiều người hết sức vì em, mình cũng vậy, có nhiều ng khóc vì em, mình cũng vậy... và sẽ có nhiều ng nhớ đến em, mình cũng vậy ....


Rơi một lần em tôi bồng bềnh,
Nhẹ tựa như cơn gió...
Tôi ở lại đưa mây về trời,
Tan đi từng giấc mơ.

Em lang thang góc con tim yêu,
Ngày nào tôi mơ ước.
Trăng loanh quanh giấu vầng nhật nguyệt,
Hẹn hò nhau cuối thu...

Mây về trời,
Em tôi về trời...

Hàng cây bâng khuâng mãi,
Tôi loanh quanh giấu dòng lệ ngọt chờ em,
Trong giấc mơ.

Mây về trời,
Em tôi về trời...

Để lòng tôi mong nhớ,
Em trốn tìm cho tôi dại khờ...
Xao xuyến vì lối xưa.

Mây về trời,
EM TÔI VỀ...TRỜI...

If you follow the wrong star, my love will get you home ...

Thứ Hai, 17 tháng 5, 2010

I love my family

Mỗi buổi sáng thức dậy mình lại thấy mệt mỏi, chỉ thầm mong ngày trôi qua cho nhanh, mình cố hết sức để làm mọi việc thật tốt, nhưng sáng nay khác, hnay có vẻ là 1 ngày vui đây, mình nghĩ như thế, vì mình yêu gia đình mình, yêu tất cả mọi người, yêu từng chậu cây, từng bông hoa luôn :x
Tối qua đi học về, vứt xe ở cửa, chạy lên phòng mệt dã man , mà mình nhiều khi cũng chẳng biết mình chạy để làm gì nữa, chẳng có ai chờ mình hay có cái gì thú vị đang diễn ra... thế mà vẫn chạy, lạ thật, chắc là k muốn ai nhìn thấy mình, hay mình có thể nhìn thấy gì đó mình k muốn nhìn ?? Đang ngồi chém gió chém bão thì mẹ mang dưa hấu lên :(( cảm động dã man, bố cũng lên phòng tỉa cây, tưới cây cho mình, bố thường ít nói mấy từ "sến kiểu bố con" nhưng dạo này bố mẹ thay đổi hẳn sao ấy, chịu khó lắng nghe và chịu khó hiểu mình hơn thì phải. Hì hì, điều đấy làm mình vui lắm, ngay cả khi viết những điều này mình cũng đang cười rất tươi ..... Đêm qua, ngủ sớm và ngủ ngon hơn thì phải.
Sáng nay dậy sớm định đi học, xuống nhà thấy bố cầm 1 đống thuốc, bảo "Thuốc bổ đấy, uống đi, ngày nào cũng uống đấy nhớ, mày mà ngất ra đấy tao đánh thêm" Cảm động quá :(( Bố còn mua thuốc cho mình, công nhận dạo này mình cũng xanh xao thật, nhìn như bóng ma trong nhà, yêu bố lắm, sẽ ko bao giờ cãi hay lên mặt chống đối bố nữa. Nhưng nhìn đống thuốc cũng dị thật, 6 hộp thuốc uống ( mỗi hộp 20 lọ ), 2 vỉ thuốc viên , chưa kể ngày nào cũng uống thuốc canxi sủi, uống bao giờ cho hết ? :|
Bà chị hôm nay cũng lạ cơ, tự dưng dậy sớm kêu "Chiều chị đi làm bánh gato ăn ... sinh nhật Bác" :| :| :|
Mấy chuyện vui làm mình quên khuấy mất vụ đi học, mà bạn mình cũng có đến đón đâu, chắc nó cũng nghỉ luôn rồi :| Thế là mình quyết định nghỉ, hình như điều này làm cho cả nhà mình hứng khởi thì phải ? Ai cũng vui mừng ra mặt, chúc mừng mình nọ kia, bà chị còn vỗ vai "Tốt tốt, xứng đáng làm em chị" Hị hị, chắc mọi khi mưa gió bão bùng, nóng chảy mỡ mình cũng ko nghỉ học bao giờ, thế mà hnay tự dưng lại nghỉ, cả nhà vui sướng lắm đây , còn kêu : "Ờ nghỉ đi cho đời nó sướng con ạ, tội gì" ---> Ôi nhà tôi !!!
Sung sướng, cuối cùng nỗ lực cũng đc đền đáp phải ko? Luôn cố gắng nào! Tôi yêu gia đình tôi!


If you follow the wrong star, my love will get you home ...

Thứ Tư, 12 tháng 5, 2010

Chợt thấy

Mấy ngày nay chợt thấy nhiều điều.
Sáng nay đi sửa đồng hồ ở Hàng Bông, chợt thấy 1 bạn đẹp trai cao to, dáng chuẩn đừng hỏi, đi xe đẹp, mặt song song với trời, đang hí hửng thì bạn ấy đâm vào 1 chú gầy nhom, vẻ khắc khổ, chú ấy đã xin lỗi nhưng bạn ấy dướn ng lên và tát chú ấy 1 cái :| xong bạn ấy bắt đầu văng tục chửi vậy như 1 thằng vô học, xin lỗi bạn, bạn đẹp zai khoai to, bạn đi xe đẹp, bạn lắm tiền nhưng đầu óc bạn vô học thì mình cũng khinh rẻ bạn. Chợt nghĩ dạo này lắm ng như vậy thật, có tí của ( ah có thể là giàu ) là bắt đầu coi khinh ng khác, nghĩ mình là cái rốn của vũ trụ, trog khi chả có tí văn hóa nào. Đáng khinh :|

Dạy thằng nhóc học, nó ghi vào bài làm 1 câu mở bài như sau : "Sau khi đọc xong truyện cười này, em thấy rất là buồn cười". Chợt thấy ...............buồn cười =))

Nghe 1 bài hát của Hồ Quỳnh Hương : "Nghe thấy giọng nói dịu dàng, gặp những suy nghĩ hiền lành..." Chợt thấy anh đúng như vậy, nhớ anh.

Chợt thấy mình đang dần quên đi mấy thứ giả dối và bỉ ổi ko nên nhớ. Yeah me!

If you follow the wrong star, my love will get you home ...

Thứ Hai, 10 tháng 5, 2010

Dại khờ

Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa,
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây,
Dấn thân mãi đến kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc.


If you follow the wrong star, my love will get you home ...

Mình là 1 con gà

 Càng ngẫm lại càng thấy đúng, mình đúng là 1 con gà mờ. Mình chẳng biết, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, mình sợ hãi và chán ghét cái cách con ng ta cư xử với nhau. Mình mệt mỏi với tất cả mọi sự việc đang diễn ra. Cái gì đang xảy ra thế này? Chẳng hiểu nổi.
Ngỡ đã chấm dứt, đã hết rồi, đã xong rồi, sao còn hành hạ mình như thế?
Tôi xin người, xin các người hãy để cho tôi yên, tôi không phải là món hàng, là đồ vật để các ng trêu đùa. Tôi sợ lắm, dù tôi có biểu hiện ntn thì rõ ràng là tôi vẫn đang sợ, rất sợ hãi, làm ơn đi.
Cuôc sống, luôn là 1 chuỗi những điều bất ngờ. Và mình sẽ coi như ko có chuyện gì xảy ra, cảm ơn những điều tồi tệ, sự nhẫn tâm, sự lừa dối, hay sự trêu đùa...hay 1 chút thật lòng (...) đã cho mình biết mình là 1 con gà.
Con gà mệt mỏi, nhưng sẽ lớn.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...

Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010

Giận và thương

Hôm nay lại xảy ra chuyện, mình lại khóc, có lẽ nước mắt chẳng bao giờ ngừng rơi, mệt mỏi thật đấy, mình mau nước mắt thật sao? Mình cứ tưởng nó quen thuộc đến nỗi mình sẽ bị "nhờn" cơ đấy, mình sẽ ko còn buông 1 giọt nước mắt nào nữa cơ đấy ... trong lúc hờn giận, mình hứa, mình thề nhiều lắm, nhưng rồi lần sau lại quên hết , lại tiếp tục tức tưởi như vậy. Haizzz mình là đứa như thế đấy, lúc lên cơn giận có thể làm mọi thứ, nói mọi thứ, nhưng rồi lại bỏ qua hết, trôi qua hết, chẳng còn gì đọng lại trong đầu.
Mình giận bố mẹ lắm, sao bố mẹ cái gì cũng chị chị, chẳng bao h hiểu những gì mình đang suy nghĩ ? Trc mặt chị, bố lúc nào cũng mềm mỏng, yêu thương, còn với mình thì nói câu nào chặn họng câu đấy, luôn tưởng tượng những điều quái gở của bọn con gái khác áp đặt vào mình, luôn sợ hãi mình thế nọ mình thế kia, tại sao lại thế? Mình nhiều lần nghĩ chắc bố mẹ hiểu lầm mình gì đó, mình đã xem lại bản thân để biểu hiện tốt hơn, nhưng rốt cuộc những nỗ lực vẫn đâu hoàn đấy, chẳng ra sao cả, buồn 1 cách ko tự chủ đc bản thân, buồn vô hạn. Tại sao lại là mình bị ăn mắng trong khi chị mình làm sai? tại sao mình luôn là đứa phải phục tùng rồi bị ăn chửi chẳng vì lí do to tát nào cả? Tại sao chị làm sai lại chẳng bị làm sao? Chẳng lẽ bắt đầu từ vụ chị mình dọa tự tử , dọa chết nếu như cứ bắt chẹt chị mãi? Nếu chỉ vì thế thì mình buồn lắm, sự quan tâm lệch lạc này sẽ càng biến mình xa cách bố hơn và ... tự kỉ hơn. Mình ko muốn thế, mình yêu bố mẹ, rất yêu bố mẹ, luôn muốn dành cho bố mẹ những điều tốt nhất, mình là đứa con ngoan mà, nhưng tại sao luôn hằn học với mình ?? Mình đau khổ và khóc rất nhiều, lúc nào cũng chỉ muốn hét to lên, mình vùi đầu vào mọi thứ mình có được để quên đi tất cả , và cuối cùng mình cũng có thể quên những chuyện nhỏ đấy, bây h đối với mình đấy là chuyện nhỏ, chuyện rất nhỏ. Mỗi lần mình giận bố mẹ xong, mình lại quên ngay, chỉ cần có thằng bạn vào trêu, hay 1 ng bạn an ủi chia sẻ, hỏi han, mình lại quên ngay.... nhưng chỉ cần bố mẹ đối xử tốt với mình 1 lần thôi, mình sẽ nhớ suốt đời, mình sẽ làm việc, mình sẽ học tập thật chăm chỉ, chỉ để bố mẹ cười và tự hào về mình, mình sẽ chứng minh mình ko phải là đứa trầm cảm, mình có ích và sẽ nuôi bố mẹ suốt đời.
Không biết chị mình có nghĩ thế ko... Ban đầu mỗi khi bố mẹ cãi nhau, chị khóc, nhưng những lần khóc vơi dần, chị im lặng, hoặc bực tức, hoặc đi ra ngoài, còn mình vẫn khóc, mình vẫn khóc từ nhỏ cho đến tận bây giờ, mình quá yếu đuối, mình ko chấp nhận 1 sự thật gây sốc mặc dù nó quá hiển nhiên, mình ko chấp nhận và luôn đau buồn về điều đấy. Rất mệt mỏi. Mình tự hỏi bao h điều đấy chấm dứt? Mình phải làm gì? Dù mình có cố gắng thì vẫn bị coi là đứa dở hơi, đứa trầm cảm và bị coi như cái rẻ rách hoặc 1 đám mây luôn lửng lơ, ko xác định!
Mình lúc nào cũng tự hỏi mình phải làm sao? phải làm sao đây ?????
Thôi nào, nói điều này ko biết bao nhiêu lần, nhưng mình sẽ luôn hy vọng và cố gắng, hy vọng hy vọng, cố gắng cố gắng .. rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi tốt đẹp thôi ... Mình luôn tin rằng nếu đối xử tốt với mọi người thì họ sẽ đối xử tốt với mình, mình luôn tin như thế mặc dù sự thật ko đúng so với ước mơ của mình, nhưng ko sao, mình sẽ vẫn tiếp tục sống và đối xử tốt với tất cả mọi người, chí ít cũng vì lương tâm mình.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...