Vậy là chuyện gì đến cũng phải đến, anh nhỉ? E ko bất ngờ trước kết cục này, chẳng ai bất ngờ hết, âu cũng là điều tất yếu thôi. A k thể lo cho chính mình, thì sao lo cho chị e chứ? a bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội kiếm việc làm tử tế, để theo đuổi nghệ thuật, mà nghệ thuật đâu có gặm ăn được, phải nổi tiếng, phải được lăng xê, phải có tiền ... mà bố mẹ e đâu có cần nghệ thuật, bố mẹ e muốn con gái mình được gả vào nhà tử tế, vợ chồng đi làm êm ấm hạnh phúc. Bố e nói đúng, 1 thằng con trai mà ko biết lo cho mẹ nó, thì phải xem xét lại thằng con trai đấy, đến mẹ nó mà nó còn ko quan tâm thì vợ con nó là cái gì cơ chứ? E k trách a, a sinh ra trong 1 gia đình có cái kiểu chả ai quan tâm đến ai như thế, nhưng e biết a khác, a quan tâm ng khác và nhiệt tình giúp đỡ nếu có thể, e trân trọng điều đó, chỉ trách bố mẹ a sinh ra a mà ko biết lo cho a, bỏ mặc a giữa cuộc đời này, a nên người và có đức tính tốt đẹp như thế này là quá may mắn rồi. Nhưng sao a ko biết tận dụng điều a đã có? E k thể hiểu nổi.
E biết a rất yêu quý gia đình e, hết lòng vì gia đình e, coi gia đình e như ngôi nhà thứ 2 của mình, a xúc động và trân trọng tình cảm mà gia đình e dành cho a, mỗi bữa cơm, mỗi lời nói đều khác nhà a mà, ít ra cho a có cảm giác a đang được sống đầy tình yêu thương gia đình. A k muốn xa gia đình e phải k? Biết là thế nhưng phải làm sao đây? E k trách bố e, bố nói đúng. Chỉ là bố thương con gái quá thôi, bố k muốn con gái bố khổ, nếu a cố gắng ăn nên làm ra 1 chút thì có phải tốt k? Cuộc đời bố bôn ba đây đó, ngày trc ko lo cho vợ con chu đáo, nên bố muốn bù đắp bằng tất cả sức lực của mình, bố muốn đời con bố sẽ ko phải lo cơm áo gạo tiền, lấy được chồng lo cho, phụ nữ mà, kiểu gì chả phải dựa dẫm vào chồng con.
Dù sao, giờ cũng kết thúc rồi nhỉ, e cũng ko muốn ko gặp lại a nưa, ae mình đã có nhiều kỉ niệm với nhau mà mãi mãi e cũng ko thể nào quên. E sẽ khắc ghi trong lòng tất cả.
Nhớ lần a dạy e đi xe số, xe nhẹ quá nên e ko đi nổi, e đèo a đằng sau, đi đến chỗ Gò Đống Đa, hôm đấy là hội Gò, e ngoái lại nhìn, kiểu gì suýt đâm trúng ông bán bóng, tưởng là ko sao, cuối cùng đèo về đến đầu ngõ thì loạng choạng tay lái đâm ngay vào ông xe ôm đứng ở đấy, kết quả là vỡ cái yếm, may mà ông ý chỉ bắt đền 50k, khổ thân a bị xước tay, chảy bao nhiêu máu, e ân hận lắm ấy.
Nhớ những lần a đưa e đi học, đi chơi, đi ăn uống, đi thăm mộ ông bà ngoại rồi tiện thể thăm mộ các cụ nhà a nữa. Điều gì a cũng giúp e nhiệt tình. Mà sở thích của ae mình rất giống nhau, thích đi tông, thích xem biểu diễn nghệ thuật, thích đi dép cao su bác Hồ, món ăn cũng giống nhau nữa, thích nói tiếng Trung xoong thủng chảo thủng ....
Nhớ lần e đi xem bói, bà thầy bói bảo ghi tên những người trong gia đình, e đã ghi tên a vào, và ghi ở dưới là "Người yêu của chị" , ko hiểu sao bà ý chỉ vào tên a và nói "Thằng này yêu mày lắm đấy" , xong e bảo bà ấy là "ơ đây là ng yêu chị cháu cơ mà" , bà ý cười xòa "Ờ, cô nhìn nhầm, người yêu chị cũng ghi vào đây làm j, thì nó ko yêu mày cũng quý mày, quý lắm đấy" =)) Nhớ lại e thấy buồn cười lắm ấy, ngộ ngộ.
Anh ạ, để mà kể hết kỉ niệm của ae mình thì chắc ko đủ chỗ mất. E sẽ giữ mãi nó và mong rằng a cũng thế, sẽ nhớ mãi kỉ niệm và k quên gia đình e, gia đình thứ 2 luôn luôn chào đón a ghé thăm, và tất nhiên, e tin là a sẽ thành công 1 ngày nào đó. Còn chị e, xin a đừng trách, a hãy hiểu và cảm thông, chị ấy đã khóc rất nhiều, ae mình hãy cùng cầu nguyện cho chị được hạnh phúc, a nhé.
Tạm biệt, hẹn gặp a trên đường đời.
If you follow the wrong star, my love will get you home ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét