Nhiều lúc mình thấy cô đơn tệ, giữa dòng người đông đúc và náo nhiệt, giữa bữa cơm gia đình... mình vẫn cảm thấy cô đơn. Chẳng ai hiểu được mình, mình ko mong ước ngta làm điều mình muốn, hay chiều chuộng, hay nịnh nọt, mình chỉ mong có 1 ng nào đó biết mình suy nghĩ gì và đừng làm cho mình thêm buồn nữa.
Mình bực, mình cáu, mình khóc ... chả được cái gì, mình chán bực chán khóc rồi.
Có nhiều người đến với mình, sẵn sàng làm cho mình vui, an ủi mình ... nhưng hình như mình mất lòng tin vào mọi thứ, họ hỏi mình có vui ko? Vui ah? Từ lâu mình cười nhưng chẳng biết vui là cái quái gì. Mình ơi, mình chỉ vui khi gia đình mình vui vẻ hạnh phúc thôi, đấy là ước muốn muôn đời của mình, ước muốn luôn thường trực trong đầu óc và lúc nào mình cũng cố gắng để làm mọi việc tốt đẹp hơn. Nhưng vô nghĩa. Kiệt sức.
Mình là đứa hay suy nghĩ, vậy mà sao cứ nói những lời nói làm mình đau lòng đến thế, tại sao ai cũng ích kỉ thế? Tại sao mỗi lúc mình nói câu nào là nhảy vào họng mình để chặn? Tại sao? Chẳng lẽ lại im lặng hay sao? Không 1 bữa cơm nào ngon và ko 1 đêm nào yên giấc ngủ, mình buồn, mình tủi, mình lại khóc, mình hay mơ về 1 căn nhà trên đồi, ở vùng quê, nơi mọi người sống hòa thuận bên nhau trong tiếng cười, tránh xa sự xô bồ của công việc, của đồng tiền và của sự ích kỉ ....
Mình phải làm sao đây? Mình không biết làm sao nhưng mình sẽ luôn cố gắng, tự hứa với bản thân như thế, nếu mình bỏ cuộc, mọi chuyện sẽ chẳng bao giờ tốt đẹp lên nữa, mình sẽ giống họ. Không, mình ko ích kỉ, mình chỉ muốn thấy nụ cười và niềm vui trên khuôn mặt những ng xung quanh mình. Mình phải cố gắng hơn nữa, khéo léo và vị tha hơn nữa. Mình ơi cố lên!
If you follow the wrong star, my love will get you home ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét